Tác giả: Phạm Xuân Đào

Anh bạn lưu ý: xiếc khỉ, xiếc chó, xiếc voi... thì không xem, chỉ xem các tiết mục do các cô gái mặc quần áo mỏng uốn dẻo thôi. Lúc ấy, trên cơ thể các cô ý các vùng cao nguyên, núi đồi, đồng bằng, thung khe sẽ nổi lên và kích thích tới "thằng phản động" của anh...

Nghe lời khuyên, anh ta đi xem xiếc...

Xiếc thú, anh ta khinh. Tới tiết mục cô gái dùng hai hàm răng cắn vào trụ, uốn dẻo, ưỡn người lên phía trên, anh bạn thích thú quá, dán mắt vào nhìn. Rồi như sực nhớ, anh thọc tay vào túi quần, kiểm tra "vũ khí". Bất thần, anh ta reo to:

- Dậy, dậy rồi... thằng phản động dậy rồi !!!

Khán giả đang chăm chú xem nên không ai quan tâm tới tiếng reo sung sướng ấy.

Tiết mục kết thúc, đèn bật sáng để chuyển sang tiết mục khác. Ông già gần 80 tuổi ngồi kế bên vỗ tay sang đùi anh ta:

- Này anh bạn. Anh có 2 điều bất lịch sự. Điều thứ nhất là, trong khi cả rạp người ta đang yên lặng, chăm chú theo dõi tiết mục thì anh lại hét toáng lên như một thằng rồ. Nhưng điều này còn khả dĩ chấp nhận. Còn điều thứ hai thì tôi không thể nào tha thứ cho anh được. Đó là, tại sao tự nhiên anh lại thọc tay vào túi quần tôi?

Anh bạn: !!!