Tác giả: Phạm Việt Long

 

Đoàn cán bộ văn nghệ trung ương đi thâm nhập thực tế ở một làng quê thuộc miền Trung. Một nhóm cán bộ trẻ người miền Bắc được phân công tìm hiểu đời sống của bà con xóm trong. Thấy một bác vác đòn xóc, anh cán bộ trẻ hỏi:

- Chào bác! Bác đi đâu đấy ạ?

- Tôi đi làm thơ.

Một chị phụ nữ quảy quang gánh: “Tôi đi làm thơ”.

Một ông già vác tấm lưới: “Tôi đi làm thơ”.

Một chú bé đẩy chiếc xe: “Cháu đi làm thơ”.

Cán bộ trẻ vừa dứt lời, thì cậu bé con chủ nhà ở đâu bước vào. Anh cán bộ cùng đoàn, người miền Trung, hỏi:

- Cháu đi đâu về đấy?

- Cháu đi làm thơ về.

- Làm ở đâu?

- Ở bên bà Bốn.

- Làm việc gì?

- Gặt lúa.

- Được bao nhiêu?

- Dạ, được một ang gậu tiền công.

Anh cán bộ miền Bắc chả hiểu gì cả. Xong, mới hỏi anh cán bộ miền Trung:

- Thế là thế nào? Làm thơ mà lại gặt lúa, lấy công một ang gậu là gì?

- À, cậu không nhớ trong ngôn ngữ có phương ngữ à? Ở đây, bà con phát âm có những nét riêng. Gậu, tức là gạo. Ang, là đơn vị đo lường, tương đương 6 - 8 kilôgam.

- Thế còn làm thơ?

- Bà con trong này phát âm vần uê đều thành vần ơ...

- Hóa ra những người ấy không phải đi làm thơ, mà là làm thuê à?

Lại còn phải hỏi...