Em,
Valentine đầu tiên của chúng mình đến vào đúng những ngày Tết. Người người sum vầy bên gia đình. Mỗi chúng ta cũng có mái ấm của riêng mình, có trách nhiệm, có bổn phận không thể rời.
Có lẽ vì thế mà tình yêu này càng phải lặng lẽ.
Anh đang ngồi đây, giữa sân ngôi trường tiểu học cũ – ngôi trường của những năm tháng đầu đời. Sân trường cuối năm vắng, chỉ còn vài cánh bàng khô nằm yên trên nền gạch. Tiếng gió đi qua hàng cây nghe rất khẽ.

Ngày xưa, nơi này đầy ắp tiếng cười. Có những người bạn thân thiết, có những buổi xếp hàng chào cờ, có sự hồn nhiên không vướng bận. Anh từng nghĩ tuổi thơ là quãng đời trong veo nhất.
Vậy mà hôm nay, khi ngồi lại giữa khoảng sân quen thuộc ấy, anh nhận ra: có những rung động của hiện tại cũng trong veo không kém. Chỉ khác là nó được bao bọc bởi trách nhiệm, bởi giới hạn, bởi những điều phải giữ gìn.
Anh không thể gửi em một bó hoa về tận nhà.
Không thể đường hoàng nắm tay em giữa phố đông ngày 14/2.
Cũng không thể dành cho em những điều rực rỡ như người ta vẫn thường làm.
Nhưng có những điều, dù không nhìn thấy, vẫn hiện hữu.
Giữa bữa cơm đầu năm, khi mọi người nâng chén chúc nhau bình an, anh vẫn có một khoảng lặng rất riêng trong lòng. Ở đó có em – không ồn ào, không chen lấn, chỉ là một sự hiện diện dịu dàng như nắng cuối chiều.
Chúng ta đến với nhau khi cả hai đã đi qua nhiều năm tháng. Không còn là thứ tình yêu bồng bột của tuổi đôi mươi. Không phải những lời hứa hẹn viển vông. Chỉ là hai con người hiểu thế nào là trách nhiệm, hiểu thế nào là giới hạn… nhưng vẫn không ngăn được trái tim rung lên trước sự đồng điệu.
Valentine đầu tiên.
Và chỉ còn vài tháng nữa thôi… là tròn một năm chúng mình bước vào đời nhau.
Gần một năm – đủ để hiểu đây không phải là cảm xúc thoáng qua. Đủ để biết rằng giữa bao ràng buộc, ta vẫn chọn giữ lại một góc bình yên cho nhau.
Ngồi giữa sân trường cũ, anh chợt nghĩ: ngày còn bé, mọi thứ giản đơn biết bao. Thương là nói thương. Nhớ là chạy lại bên nhau. Còn bây giờ, yêu lại phải học cách im lặng, học cách dừng đúng lúc, học cách đặt nỗi nhớ xuống thật nhẹ.
Chỉ có một tin nhắn phải gửi vào thời điểm rất khéo.
Chỉ có những cuộc gọi phải kết thúc trước khi quá dài.
Chỉ có những ánh mắt hiểu nhau mà không cần thêm lời.
Anh không muốn tình yêu này làm tổn thương bất kỳ ai. Anh chỉ muốn nó là một góc sáng trong đời – nơi khi mỏi mệt, ta nghĩ về nhau để thấy lòng dịu lại.
Tết là dịp của đoàn viên. Anh không ở bên em được. Và có lẽ… chúng ta cũng sẽ còn nhiều lần như thế.
Nhưng điều anh trân trọng là gần một năm qua, giữa bao trách nhiệm của đời sống, ta vẫn giữ cho nhau sự tử tế. Không vượt quá phận mình. Không để cảm xúc làm mình đánh mất điều đã xây dựng.
Nếu có một điều ước trong những ngày cuối năm này, anh không ước điều gì vượt quá giới hạn. Anh chỉ ước em bình an. Ước em luôn mỉm cười trong vai trò của mình. Ước những cảm xúc ta dành cho nhau đủ sâu để ấm, nhưng đủ tỉnh để không làm ai đau.
Valentine đầu tiên của chúng mình không rực rỡ. Nhưng nó thật.
Giữa sân trường tuổi thơ – nơi anh từng lớn lên với sự hồn nhiên – anh ngồi đây và hiểu rằng mình đã trưởng thành hơn rất nhiều: trưởng thành để biết yêu mà không chiếm hữu, biết nhớ mà không làm phiền, biết trân trọng một điều lặng lẽ nhưng chân thành.
Còn vài tháng nữa là tròn một năm.
Chúng mình vẫn ở đây.
Vẫn giữ nhau bằng sự tỉnh táo và dịu dàng.
Anh!
Hoặc