
Xuân tự tại
Em ạ, hình như Xuân ngỏ lời
Thềm hoa vừa thức, áng mây trôi
Nụ mầm nhóm lửa cười với gió
Vệt nắng đan cài trên áo đôi
Tiếng chim vút cao giữa đất trời
Khơi bình minh dậy, nhựa sinh sôi
Hương thầm len nhẹ qua kẽ tóc
Ta chạm vào nhau... một nụ cười
Xuân thả trời cao cho cánh diều
Gió về gạn sạch mảnh phong rêu
Yêu là trao nhau khoảng không rộng
Để ta tự tại… để mình yêu
Mưa nhẹ tưới mềm những lo toan
Rũ sạch ưu phiền, bớt đa đoan
Ta mở lòng mình cho nắng đậu
Để mầm thương mến nở bình an
Nắng quyện nồng nàn vào kẽ tay
Chẳng cần hò hẹn, chẳng vơi đầy
Vô tình hơi thở hòa chung nhịp
Chợt thấy tim mình trong mắt say
Lộc Xuân kết lại ở tâm bình
Giữ một lòng trong, một nghĩa tình
Tay nắm bàn tay, không ước hẹn
Cho mùa Xuân nở ... giữa lặng thinh!
Hoặc